Tin Khoa học Công nghệ quốc tế

Phân tích toàn cầu về quản lý rừng cho thấy các cộng đồng địa phương thường chịu thua thiệt

21/12/2020 | 0
Duy trì độ che phủ của rừng là một giải pháp khí hậu tự nhiên quan trọng, nhưng nghiên cứu mới đây cho thấy rằng các cộng đồng thường chịu thua thiệt khi việc quản lý rừng cộng đồng (QLRCĐ) ở địa phương được chính thức hóa.

Nghiên cứu mới được công bố trên Tạp chí Nature Sustainablility, do Tiến sĩ Johan Oldepkop của Trường Đại học Manchester và Reem Hajjar tại Trường Đại học Bang Oregon dẫn đầu, dựa trên 643 nghiên cứu thực tiễn về quản lý rừng cộng đồng tại 51 quốc gia khác nhau, từ 267 bình duyệt của đồng nghiệp.

Nghiên cứu này cung cấp phân tích toàn diện trên bình diện toàn cầu về quản lý rừng cộng đồng cho đến nay và cho thấy rằng mặc dù các chính sách quản lý rừng cộng đồng thường có tác động tích cực về môi trường và kinh tế, nhưng thường dẫn đến việc người dân địa phương bị suy yếu các quyền và khả năng tiếp cận đối với rừng.

Trên thế giới, có khoảng 1,6 tỷ người sống trong bán kính 5km từ rừng, với 71% là ở các quốc gia thu nhập thấp hoặc trung bình.

“Cải thiện rừng là có thể là một cách quan trọng để giải quyết biến đổi khí hậu và giải quyết đói nghèo – tuy nhiên, nghiên cứu của chúng tôi cho thấy các cộng đồng địa phương thường bị thua thiệt khi QLRCĐ được chính thức hóa bởi chính phủ”, Tiến sĩ Oldekip cho biết. “Thế giới cần học hỏi từ thành công của những quốc gia như Nepal, nơi chúng tôi đã thấy một số trường hợp có kết quả tích cực đồng thời về kinh tế, môi trường và quyền tài nguyên.”

Nghiên cứu trước đây của Tiến sĩ Oldekip đã chứng minh rằng QLRCĐ tại Nepal đã giúp giảm tỷ lệ phá rừng 37% và giảm tỷ lệ đói nghèo 4,3%.

Trên toàn cầu, rừng điều hòa khí hậu, cô lập các-bon, là nơi sinh sống của một tỷ lệ lớn các loài động thực vật trên thế giới, và đóng góp đáng kể vào sinh kế của những người sống trong hoặc gần chúng.

Reem Hajjar cho biết: “Khoảng 14% rừng trên toàn thế giới và 28% rừng tại các quốc gia có thu nhập thấp đến trung bình thuộc sở hữu hoặc được quản lý bởi người bản địa và cộng đồng địa phương.” “Có nhiều điều tra mẫu cho thấy các kết quả tích cực. Tuy nhiên cần hiểu biết rõ hơn về sự đánh đổi – kết quả này tốt hơn đánh đổi với việc kết quả khác trở nên tệ hơn – là rất quan trọng để hiểu về tiềm năng của hệ thống quản trị rừng và trong việc giải quyết đồng thời nhiều mục tiêu bền vững”.

Nghiên cứu mới đã phân tích 643 ví dụ về QLRCĐ ở Châu Mỹ La-tinh, Châu Phi và Châu Á – Thái Bình Dương, để hiểu rõ hơn về những đánh đổi xã hội, kinh tế và môi trường đang diễn ra và những thay đổi nào có thể giúp đảm bảo các mục tiêu nêu trên toàn bộ thành công.

  • Trong số 524 trường hợp theo dõi điều kiện môi trường của rừng sau khi chính thức hóa sáng kiến QLRCĐ, 56% trường hợp cải thiện và 32% suy giảm.
  • Trong số trường hợp được báo cáo về sinh kế của người dân, 68% cho thấy thu nhập tăng lên, 36% không thay đổi và 6,3% báo cáo giảm.
  • Trong số 249 trường hợp báo cáo về quyền truy cập tài nguyên, 24% cho thấy gia tăng và 54% cho thấy giảm. 

Tuy nhiên, sự đánh đổi có thể nhìn thấy rõ ràng nhất trong các trường hợp đánh giá kết quả chung. Trong số 122 nghiên cứu xem xét cả ba mục tiêu của QLRCĐ, chỉ có 18% có báo cáo kết quả tích cực trong cả ba mục tiêu.

“Quản lý rừng cộng đồng có thể cải thiện cả rừng và sinh kế của người dân gần đó. Mặc dù rất vui khi thấy thu nhập được cải thiện trong 68% trường hợp, giảm tác động môi trường trong 56% trường hợp và tăng quyền đối với tài nguyên trong 34% trường hợp, song kết quả tổng thể chưa đạt hết tiềm năng. Các chính phủ cần phải làm nhiều hơn nữa để đảm bảo rằng cần đạt được thắng lợi trong cả ba mục tiêu đối với cả người dân và môi trường, thay vì phải đánh đổi giữa các mục tiêu này.

 

Nguồn dịch và biên tập: https://www.manchester.ac.uk/discover/news/global-analysis-of-forest-management/

VPTC