Tin Khoa học Công nghệ quốc tế

Phương pháp mới để xác định hàm lượng vi nhựa trong các mẫu hải sản

03/09/2020 | 0
Vi nhựa là những mảnh nhựa rất nhỏ gây ô nhiễm phần lớn hành tinh, bao gồm cả vùng biển, nơi các loại sinh vật biển, từ ấu trùng nhỏ, sinh vật phù du đến động vật có vú lớn sẽ ăn chúng. Các nghiên cứu đến nay cho thấy chúng ta ăn phải vi nhựa không chỉ từ hải sản, mà còn từ nước đóng chai, muối biển, bia và mật ong, cũng như bụi bám vào bữa ăn của chúng ta.

Vi nhựa là những mảnh nhựa rất nhỏ gây ô nhiễm phần lớn hành tinh, bao gồm cả vùng biển, nơi các loại sinh vật biển, từ ấu trùng nhỏ, sinh vật phù du đến động vật có vú lớn sẽ ăn chúng. Các nghiên cứu đến nay cho thấy chúng ta ăn phải vi nhựa không chỉ từ hải sản, mà còn từ nước đóng chai, muối biển, bia và mật ong, cũng như bụi bám vào bữa ăn của chúng ta.

Trong một nghiên cứu của Đại học Exeter và Đại học Queensland, các nhà nghiên cứu đã phân tích các mẫu hàu, tôm, mực, cua và cá mòi mua từ một chợ ở Úc bằng phương pháp mới được phát triển nhằm xác định và đo lường đồng thời 5 loại nhựa khác nhau. Họ đã tìm thấy 0,04 miligam (mg) nhựa/01 gam mô ở mực, 0,07mg ở tôm, 0,1mg ở hàu, 0,3mg ở cua và 2,9mg ở cá mòi.

Như thế trung bình một người có thể ăn vào khoảng 0,7mg nhựa khi ăn một khẩu phần hàu hoặc mực và lên đến 30mg nhựa khi ăn cá mòi. (Để so sánh, 30mg là trọng lượng trung bình của một hạt gạo.) Phát hiện cũng cho thấy rằng lượng nhựa rất khác nhau giữa các loài và giữa các cá thể cùng loài. 

Các loại nhựa được phân tích là loại thường sử dụng trong bao bì nhựa và hàng dệt tổng hợp và thường thấy trong rác biển: polystyrene, polyethylene, polyvinyl clorua, polypropylene và poly (metyl methacrylate).

Trong phương pháp mới, các mô thực phẩm sẽ được xử lý bằng hóa chất để hòa tan nhựa có trong mẫu. Dung dịch thu được được phân tích bằng một kỹ thuật có độ nhạy cao là Sắc ký khí - khối phổ - nhiệt phân (Pyrolysis MS-GC) có thể xác định nhiều loại nhựa khác nhau trong mẫu cùng một lúc. Polyvinyl clorua được tìm thấy trong tất cả các mẫu, trong khi polyetylen có nồng độ cao nhất.

Phương pháp xét nghiệm mới này là một bước nhằm xác định ở mức độ nào vi nhựa có thể được coi là có hại và đánh giá những rủi ro có thể xảy ra khi ăn phải vi nhựa trong thực phẩm.

Lược dịch và biên tập từ:https://www.exeter.ac.uk/news/homepage/title_809571_en.html

N.T.D